Lê Minh Tâm – Tâm lý 20DTL1A
Ngày hôm nay khi đặt bút viết những dòng này, mình chợt nhận ra rằng… mình đã nhận được biết bao tình yêu thương suốt thời gian qua.
Sự nồng ấm ấy không chỉ đến từ GVCN Huỳnh An đầy tâm huyết với lớp, không chỉ đến từ các Thầy/Cô Bộ môn và của Khoa, từ các đơn vị Doanh nghiệp thực tập… mà còn đến từ Tập thể lớp Tâm lý 20DTL1A dành cho mình.
Mình luôn quan niệm rằng “Cứ làm hết mình đã, có thất bại cũng chẳng sao… Bởi quả ngọt thì chỉ đến sau cùng với người biết kiên nhẫn vun trồng!”
Thật ra lúc lên kế hoạch hoạt động cho lớp và thiết kế video, mình cũng không nghĩ nhiều. Ấy vậy chẳng hiểu vì sao mà ngày hôm ấy lòng mình cứ rưng rưng chực chờ muốn khóc.
Có lẽ là bởi… những hoạt động tâm huyết mà mình thiết kế và xây dựng cuối cùng cũng đã có thể chạm đến trái tim các bạn.
Hoặc cũng có thể là vì… đã lâu rồi mình chưa thấy tập thể này lại đoàn kết và tràn đầy nhiệt huyết, niềm vui đến như vậy sau bao điều đã cùng nhau trải qua.
Khoảnh khắc mình bỗng muốn khóc, ấy là khi lớp bất ngờ dành tặng món quà kỷ niệm cho chính mình! Và mình đã bất ngờ đến mức không nói nên lời…
Ba năm trôi qua gói gọn trong một món quà… Cảm xúc hạnh phúc lúc ấy thật khó để có thể diễn tả thành lời…
Xin biết ơn vì mình đã được học tập và trưởng thành dưới mái trường Nguyễn Tất Thành. Xin lần nữa biết ơn đến Quý Thầy/Cô và các bạn… đã tin tưởng và yêu thương mình.
Thật sự biết ơn… vì chúng ta đã có nhân duyên đến với nhau giữa dòng đời còn lắm bôn ba này. Để rồi từ đó, tâm hồn mình đã được chữa lành và trưởng thành hơn từ lúc nào mà chẳng hay!
Sau cùng, mình xin mượn lời tiết mục văn nghệ của lớp để nói hộ nỗi lòng còn nhiều tâm tư thay cho lời kết thúc:
“Dẫu hai phương trời dù nghìn trùng dù xa xôi
Đôi mắt nhìn hướng tới cuối chân trời
Cảm ơn bạn, người luôn sát bên âm thầm dõi nhìn theo
Tay nắm chặt, gật đầu cười, tim khắc ghi
Mãi như ngày hôm qua~~~!”